Hạ về là những tiếng ve râm ran sau vòm lá, là những cơn mưa bất chợt; là cái nắng chói chang như thiêu đốt làn da...
Hạ về là những nỗi nhớ bâng quơ của một thời cắp sách; những rung động đầu đời ngây thơ, trong sáng...
Hạ về mênh mang những nỗi nhớ vu vơ...
truyện ngắn tản mạ về mùa hạ
Hạ về cùng bao nỗi nhớ bâng quơ
Mỗi lần hè về lòng nó đong đầy những nỗi nhớ bâng quơ. Những kỷ niệm của một thời thơ mộng cứ bất chợt tìm về đưa nó trở lại một thời tóc bím ngang vai. Cánh bằng lăng ai ép tặng vẫn còn tím thẫm trang vở trắng; bài thơ viết tặng trước những buổi tan trường; lá thư trao vội như sợ bạn bè bắt gặp sẽ cười trêu... Tất cả như mới còn đó mà giờ đây mỗi đứa một nơi, bước trên con đường dài thênh thang chưa lần hẹn gặp lại.

Hạ về, bỗng thấy nhớ  những ngày sắp chia ly. Cuốn lưu bút còn đó những câu chúc may mắn, thành công, những dòng tâm sự gửi trao, những tấm ảnh và địa chỉ liên lạc... từng trang lưu bút là từng gương mặt thân quen hiện về trong tâm trí; là những kỷ niệm của ngày nào còn trên ghế nhà trường, những giờ giải lao túm năm túm ba cùng chơi cúp bắt, hát nối, đố vui...; những buổi học nhóm cùng tranh luận mà nghe như cãi nhau...

Hạ về là những cơn mưa bất chợt, mưa nhớ ai mà mưa buồn rơi mãi, nó nhớ ai mà lòng bỗng bâng khuâng. Ai còn nhớ chăng những lần cùng nhau chờ mưa tạnh, sợ nó ướt lạnh mà nhường cái ô duy nhất với những lý do củ chuối; nhớ những chiều tan trường cố đợi trao lá thư rồi vội ra về cho kịp cùng chúng bạn, riêng nó tự hỏi không biết nay người viết gì đây...

Hạ về, để nhớ lắm kỷ niệm một thời thơ mộng, vẫn còn trong sáng lắm những rung động đầu đời, chẳng dám nhìn nhau bởi còn lắm những e thẹn, chẳng dám cầm tay bởi rằng mình khác giới, chẳng dám trò chuyện nhiều sợ bạn bè cười trêu... để chút tiếc nuối lưu luyến ngày chia tay. Con đường đời còn nhiều lắm những chông gái, chẳng biết nói gì bởi ta đâu biết trước ngày mai. Đành lỗi hẹn cho một ngày gặp lại, nếu hữu duyên.

P/s: Viết cho một thời đã mãi trôi qua...
(Sưu tầm)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Top